Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN HOÁ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN HOÁ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2023

 

Điều Kỳ Diệu Sẽ Đến Với Những Người Biết Sự Cho Đi

Hạnh phúc, đôi khi chỉ là một nụ cười, một lời cảm ơn chân thành, một sự quan tâm đúng lúc, hay… một sự cho đi vô tư từ một tâm hồn trong sáng. Trong cuộc sống bộn bề này, cần lắm những hạnh phúc giản đơn, những tia sáng ấm áp lan toả nhẹ nhàng trong trái tim của mỗi người. Hãy cho đi khi bạn còn có thể…

Câu Chuyện 1: CÂY NẾN YÊU THƯƠNG





Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới. Cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ. Một ngày nọ khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng.

Khi vừa mới chuẩn bị thì chỉ một lát sau, đã có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi:

- Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?

Cô gái trẻ nghĩ: “Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!” Thế là cô gái sẵn giọng:

- Không có!.

Nói rồi cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo chợt mỉm cười nói:

- Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!

Nói xong, nó chìa ra hai cây nến:

- Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô dùng tạm!

Cô gái trẻ nghe xong lặng người…

Trong cuộc sống của chúng ta cũng sẽ có những lúc như thế. Dù con người sống trong hoàn cảnh khó khăn hay giàu có, họ đều cảm thấy cần an ủi một ai đó.

Đừng ích kỷ, hãy lắng nghe âm thanh cuộc sống. Cuộc sống của ta sẽ không xấu, mà thậm chí nó còn đẹp hơn khi chúng ta cho đi. Bởi… cho đi cũng chính là nhận lại!

Câu Chuyện 2: LY SỬA ÂN TÌNH

Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin cái gì đó để ăn, cậu đành ngậm ngùi xin một ly nước để uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ngay ra một ly sữa lớn.

Cậu bé uống xong, hỏi:

- Tôi nợ bạn bao nhiêu?.

- Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt, cô bé trả lời.


Cậu bé xúc động cám ơn và đi khỏi. Lúc này, cậu bé Howard Kelly đã thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.

Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng đều bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám, và khi nghe tên địa chỉ nhà của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức để cứu cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cuối cùng cũng may mắn qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh.

Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895

Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.

Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn: “Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa!”

Ký tên : Tiến sĩ Howard Kelly

Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: “Cảm ơn ông!”.

Đây là câu chuyện có thật, Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.

SUY NGẪM:

Hạnh phúc, đôi khi chỉ là một nụ cười, một lời cảm ơn chân thành, một sự quan tâm đúng lúc, hay… một sự cho đi vô tư từ một tâm hồn trong sáng. Trong cuộc sống bộn bề này, cần lắm những hạnh phúc giản đơn, những tia sáng ấm áp lan toả nhẹ nhàng trong trái tim của mỗi người.

Bạn sẽ không thể nào ngờ được, chỉ một hành động bé xíu đó thôi, nhưng lại có thể mang đến cho người nhận nó một “cuộc đời mới”, một tia hi vọng vào một ngày mai bình yên và tươi sáng… thậm chí, còn là một phép màu!

Vì vậy, hãy cho đi khi bạn còn có thể…

--------------------------------

Tác giả : An Nhiên                 

Nguồn: Thủ Khoa Huân         

 

----------

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023

SHAMAN - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất

 Nhiều người tin rằng, những pháp sư Shaman sẽ giúp "kết nối" con người với những thế lực siêu nhiên...

Ở một vài nước trên thế giới như ở Mông Cổ, Hàn Quốc, Nga… có một tôn giáo kỳ lạ và đầy bí ẩn mang tên là Shaman giáo. 

Đây là một kiểu tôn giáo phổ biến vào cuối chế độ thị tộc, với sự xuất hiện của những Shaman (hay còn gọi là pháp sư) trong xã hội, họ có nhiệm vụ "kết nối" con người với các thế lực siêu nhiên.

Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 1

Shaman là những người trung gian, có thể tiếp cận với thế giới tâm linh hữu hình nào đó mà đa số thành viên khác không tiếp cận được (chúng ta thường gọi là có khả năng ngoại cảm). 

Họ có thể biểu hiện được cuộc tiếp xúc đó thông qua các hình thái diễn xướng (múa hát, thơ ca…) hay tạo hình trong những nghi lễ đặc thù.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 2

Có hai yếu tố của cấu thành một Shaman: khả năng ngoại cảm và khả năng diễn xướng. 

Trong hình là một Shaman đang làm lễ cho các linh hồn ở bên ngoài thủ đô Ulaanbaatar Mông Cổ. Cô dùng sữa dê để cúng các linh hồn.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 3

Hình ảnh của “Cây Mẹ” - một cây thông ở miền Bắc Mông Cổ được coi là biểu tượng của sự vĩnh cửu. 

Mỗi năm, có hàng ngàn người hành hương từ khắp nơi trên thế giới đến thăm “Cây Mẹ” và xem các Shaman biểu diễn. 

Các tấm vải màu xanh được treo, phủ đầy trên cây được các pháp sư Shaman giải thích là tượng trưng cho thiên đàng và hòa bình.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 4

Những tín đồ hành hương còn mang đến đây trà, rượu, bánh kẹo và tô điểm cho “Cây Mẹ” bằng những chiếc khăn (được gọi là khadag). 

Việc làm này tượng trưng cho lời bày tỏ lòng thành và cầu nguyện sức khỏe, sự an lành cho gia đình họ. 


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 5

Hình ảnh một Shaman quỳ xuống làm lễ trước ngọn lửa bùng cháy gần "Cây Mẹ". 

Đây là buổi lễ đánh dấu sự bắt đầu của mùa xuân, nó cũng là thời điểm các linh hồn từ thiên đàng hạ giới và dễ dàng “giao tiếp” nhất với các pháp sư. 


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 6

Vào ban đêm, ở trong các ngôi lều, các Shaman thuộc nhóm dân tộc Tsaatan thực hiện những bài múa ma quái. 

Họ nhảy múa theo nhịp trống trong bầu không khí của hương thơm từ những loại thảo dược kỳ lạ.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 7

Shaman không chỉ là người kết nối của hai thế giới mà còn là những thầy thuốc tốt bụng. Họ có thể nhận biết được các loại thảo dược, bài thuốc hay, vì vậy đã cứu được nhiều người trong vùng. 

Trong cộng đồng người Mông Cổ ở gần biên giới Nga, người dân đặc biệt yêu quý và kính trọng những Shaman.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 8

Các Shaman cũng tin rằng, con người có linh hồn bất diệt. Vì vậy thi hài người chết luôn được đặt sao cho đầu hướng về phía Đông - hướng Mặt trời mọc. 

Chỉ có như vậy, linh hồn cũng như tinh thần của người sống mới khỏe mạnh như Mặt trời. Ánh hào quang sẽ mang lại cho họ sự may mắn, những tinh thần xấu xa đem lại sự xui xẻo sẽ bị tiêu diệt.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 9

Trong hình là một Shaman đang làm phép, cô ta sử dụng tim của một con cừu. Và theo lời của Shaman, đó là một cách để kết nối sức mạnh của sự sống và cái chết.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 10

Khi được một gia đình yêu cầu, các Shaman sẽ bắt đầu làm lễ. Họ lấy máu từ tim cừu hòa lẫn với rượu. Đồ uống này được cho là để giúp các Shaman kết nối với các linh hồn của tổ tiên.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 11

Một đệ tử sẽ gõ trống và Shaman nhanh chóng “kết nối” với người thân đã khuất của gia đình kia. Shaman vừa nói theo giọng của người đã khuất, vừa nhảy theo điệu trống một cách đầy ma mị.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 12

Các Shaman còn tham gia tiêu diệt các linh hồn xấu gây hại cho dân lành. Nhiều người dân tin rằng các pháp sư có khả năng thực sự.

Trong năm 2007, Rupert Isaacson và vợ của ông đã chứng kiến Kristin - đứa con trai 5 tuổi của họ được một Shaman ở Mông Cổ tên là Ghoste chữa giúp bệnh tự kỷ. Ông đã giải thích rằng Kristin đã bị một linh hồn xấu nhập vào.


Shaman - Những vị pháp sư cuối cùng trên Trái đất 13

Bất chấp các thay đổi của xã hội loài người và nhiều nhận định về mê tín dị đoan, Shaman giáo vẫn tồn tại và phát triển tích cực. Thậm chí, hàng năm có rất nhiều người trên thế giới chấp nhận di chuyển những đoạn đường dài để được gặp các Shaman cao tay. 

Mong muốn của họ là được chữa khỏi những vết thương về tâm hồn, số khác lại mong muốn được các Shaman chỉ dạy các phương thức phát huy tiềm năng của con người.
 
Sơn Hải

(http://kenh14.vn/kham-pha/shaman-nhung-vi-phap-su-cuoi-cung-tren-trai-dat-20121126055211632.chn)

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

Tận hưởng thời gian nghỉ ngơi thực sự

  BM

Thật không dễ dàng gì để nghỉ ngơi vào tháng này.


Tôi phải sắp xếp, giao việc lại cho nhóm của tôi và bán [hết sản phẩm] cho khách hàng, hoàn thành hàng loạt công việc và nội dung trước thời hạn, và thực sự bảo lưu chủ kiến của mình khi mọi người yêu cầu [xem xét lại] thời gian nghỉ ngơi của tôi.


Nhưng rõ ràng rằng tôi muốn được nghỉ ngơi vào thời gian này. Trong tháng này, chúng tôi đã có những buổi gặp mặt gia đình, một chuyến du lịch gia đình, một nơi nghỉ ngơi kỷ niệm, và nhiều hoạt động thể chất và thư giãn.


BM


Tôi cũng đã nghỉ vào tháng 12, và đó là một trải nghiệm mạnh mẽ đối với tôi. Những gì tôi nhận thấy là tôi chưa từng dành thời gian nghỉ ngơi và có xu hướng làm việc chăm chỉ không ngừng nghỉ… hoặc ở trong tình trạng bất ổn khi tôi không muốn làm bất cứ điều gì và không hoàn toàn tận hưởng cuộc sống. Dường như cuộc sống đã huấn luyện tôi thành người không biết tận hưởng thời gian nghỉ ngơi!


Vì vậy, tháng này tôi nhất định nghỉ ngơi.


BM


Tôi đang hoàn toàn tận hưởng không gian này. Đó không chỉ là kỳ nghỉ mà còn là những khoảng thời gian khi tôi quyết định không làm việc như những cuối tuần và buổi tối dành cho gia đình và bạn bè. Tôi rất muốn có một trải nghiệm khác biệt về những khoảng không gian này, tôi thực sự trân quý chúng.


Tôi đang thực hiện việc này. Tận hưởng hoàn toàn thời gian nghỉ ngơi nghe có vẻ dễ dàng, nhưng không phải lúc nào cũng vậy!


Và đây là những gì tôi đã học được.


Đặt ranh giới rõ ràng


BM


Rất nhiều lần, cuộc sống công việc của chúng ta đan xen vào cuộc sống cá nhân, chúng ta kiểm tra email hoặc tin nhắn trong khi đang dành thời gian cho gia đình hoặc chúng ta vừa đi dạo vừa gọi điện thoại.


Điều này không sai, nhưng nó không cho phép bạn tận hưởng trọn vẹn thời gian nghỉ ngơi.


Vì vậy, sẽ hữu ích nếu chúng ta đặt ra một ranh giới có chủ đích: “Tôi nghỉ làm lúc 6 giờ chiều,” hoặc “Tôi không làm việc vào cuối tuần ngoại trừ 30 phút kiểm tra email vào buổi sáng.”


BM


Tôi đã quyết định nghỉ ngơi vào các Tháng sáu và Tháng mười hai (lấy cảm hứng từ công việc với huấn luyện viên của tôi), và vì vậy khi bước vào tháng nghỉ ngơi, tôi rạch ròi rằng đây không phải là không gian làm việc. Điều đó không có nghĩa là tôi chưa từng làm được việc, nhưng tôi đã cố tình bắt đầu vào thời gian này.


Hãy hoàn toàn chìm đắm vào thời gian nghỉ ngơi


BM


Thường thì chúng ta sẽ làm điều gì đó nhưng lại không chú tâm 100%; chúng ta cảm thấy tội lỗi, tâm trí chúng ta ở một nơi nào đó, chúng ta cảm thấy chúng ta nên làm những việc khác. Đó là cách tôi thường trải qua trong khoảng thời gian nghỉ của mình, giống như tôi nên làm việc nào đó.


Lần này, tôi đã chọn cách tận dụng hoàn toàn thời gian nghỉ ngơi. Tôi tự cho phép mình hoàn toàn chìm đắm vào thời gian nghỉ ngơi. Không phải lúc nào tôi cũng thành công, nhưng đó là một thực tế. Hãy xem liệu bạn có thể hoàn toàn lựa chọn để đón nhận nó và trút bỏ cảm giác tội lỗi hay không.


Sống chậm lại


BM


Cuộc sống chúng ta trải qua những vội vã đi từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác, từ thông tin này sang thông tin khác, với rất ít không gian để thở. Sẽ như thế nào nếu chúng ta có thể sống chậm lại, ít nhất là trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, và thực sự thả lỏng bản thân? Chúng ta cũng có thể làm cho kiểu suy nghĩ đó hoạt động. Vì vậy, hãy sống chậm lại, giảm bớt áp lực và bắt đầu hít thở.


Hãy ở trong thời điểm hiện tại


BM


Tâm trí của chúng ta sẽ tự nhiên bắt đầu nghĩ về rất nhiều điều mà chúng ta không làm. Đây là lý do tại sao chúng ta hiếm khi để bản thân có không gian có chủ đích cho bản thân, bởi vì chúng ta đang căng thẳng về những gì không hoàn thành.


Điều giúp tôi là tập trung sự chú ý của mình vào một điều gì đó trong thời điểm hiện tại. Tôi để ý xem cây cối bên ngoài cửa sổ trông như thế nào, cảm nhận làn không khí trên da mình, hơi thở và cảm giác của cơ thể tôi như thế nào. Tôi càng làm được nhiều điều này thì tôi càng có thể tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian này.


Trân trọng từng khoảnh khắc


BM


Chúng ta thường tìm kiếm lý do để không thích điều gì đó – tất cả những lý do khiến tình huống này hoặc người khác không đúng. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta có thể cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này, từng người, từng hoạt động, như chúng vốn dĩ? Nhìn thấy vẻ đẹp và niềm vui chứa đựng trong từng khoảnh khắc? Cảm nhận sự khác biệt của mỗi người? Chúng ta có thể thực hiện điều này trong thời gian nghỉ ngơi (và trong khi làm việc.)

 

Hãy xả hết năng lượng


BM


Căng thẳng, thất vọng và lo lắng có thể tích tụ trong chúng ta, giống như năng lượng chưa được giải phóng. Tôi nhận thấy thật hữu ích khi làm những việc làm tiêu tốn nguồn năng lượng này, chẳng hạn như đi bộ đường dài, bơi lội hoặc một số công việc xung quanh nhà. Điều này tiêu hao năng lượng mà tôi đã tích trữ để tôi có thể hoàn toàn xả bỏ và thực sự hiện diện cho thế giới.


Cho phép bản thân vui chơi


BM


Thời gian nghỉ có thể là không làm gì và sống chậm lại, nhưng cũng có thể là về niềm vui, cuộc phiêu lưu và tiếng cười. Đây là những trải nghiệm tuyệt vời mà chúng ta không phải lúc nào cũng cho phép mình có được. Vì vậy, tại sao không hoàn toàn cho phép bản thân mình? Trong bất kỳ hoạt động nào, bạn có thể chơi đùa với nó, bạn có thể trải nghiệm niềm vui và bạn có thể có những trải nghiệm thăng hoa.


BM


Tôi phải thừa nhận rằng, lời khuyên này có thể là một thách thức đối với tôi. Không phải lúc nào tôi cũng cảm thấy vui vẻ trong tháng nghỉ ngơi của mình. Tôi đã phải chật vật với chính mình. Nhưng tôi đã hoàn toàn thực hiện tất cả những điều trên, và đó là một trải nghiệm tuyệt vời. Tôi khuyến khích bạn hãy thử vào bất kỳ thời gian rảnh nào bạn có!

------------------------------------------------

Leo Babauta  _  Tân Dân

Baomaiblogspot.com

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2022

SỨ MẠNG CỦA GIÁO VIÊN CÔNG GIÁO

Tôi nhận thấy giáo viên Công giáo được mời gọi để kết hợp với Thiên Chúa. Ai có đời sống nội tâm đủ mạnh, đủ sâu, họ không chỉ là giáo viên tốt nhưng còn là nhà giáo dục mẫu mực. 

Những ngày này hẳn là rộn ràng câu chuyện giáo viên và học sinh. 20 tháng 11 hằng năm, chúng ta mừng ngày nhà giáo, tri ân quý thầy cô. Đây thực sự là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Bài viết dưới đây tôi muốn chia sẻ với giáo viên Công giáo một khía cạnh khác của nhà giáo vốn liên quan đến ơn gọi huấn luyện và giáo dục học sinh.

Khi học cấp ba, tôi không từng nghĩ mình sẽ trở thành giáo viên. Do đó, tôi đã chọn một ngành khác để học nhằm tránh nghề giáo vốn mang tiếng là “an phận thủ thường”. Theo tiếng gọi của Chúa, tôi bước vào đời tu và được nhà dòng huấn luyện trở nên một tu sĩ, một người loan báo tin mừng. Sau khi học chương trình căn bản xong, tôi chịu chức linh mục và được nhà dòng gửi đến một trường học công giáo của nhà dòng để làm việc. Tôi đang viết cho quý độc giả tại một ngôi trường vốn có nhiều điều thú vị mà tôi sắp kể ra đây.

Giờ đây tôi không thấy nghề giáo buồn chắn như nhiều người tưởng. Số là khi đồng hành với các học sinh, mỗi người là một hoàn cảnh khác và câu chuyện khác thu hút tôi. Cần nói ngay rằng dạy học không chỉ là lượng kiến thức trao cho mọi học sinh. Trên hết, mỗi học sinh là một cuộc đời mà giáo viên cần để ý. Do đó, tôi thấy các giáo viên ở đây thường để tâm đến từng học sinh. Nhất là những khi các em có vấn đề về việc học, tâm sinh lý hoặc khủng hoảng, giáo viên cần tinh tế nhận ra để giúp các em vượt qua. Điều này đòi hỏi giáo viên đủ tình yêu và nhạy bén. Bên cạnh đó, trong trường cũng có những người chuyên môn để kịp thời giúp đỡ các học sinh.

Tôi nhận thấy giáo viên Công giáo được mời gọi để kết hợp với Thiên Chúa. Ai có đời sống nội tâm đủ mạnh, đủ sâu, họ không chỉ là giáo viên tốt nhưng còn là nhà giáo dục mẫu mực. Gương mẫu là điều rất quan trọng trong giáo dục. Rất tiếc nhiều giáo viên chỉ chú trọng đến kiến thức, nhưng quên phần rất quan trọng của giáo dục, đó là giúp các em nên người. Tiên học lễ hậu học văn luôn đúng trong nhà trường. Nếu đảo ngược lại vế này, dường như việc học khó giúp học sinh thành nhân. Phải chăng vì sự nhầm lẫn này mà nền giáo dục Việt Nam đang gặp khủng hoảng, vốn được nhiều nhà giáo dục đã chỉ ra.[1] Nếu vậy, tôi hy vọng vào giáo viên Công giáo vẫn còn giữ được triết lý giáo dục này.

Tại những trường tôn giáo nói chung, Công giáo nói riêng, bên cạnh việc dạy học, nhà trường tạo ra một bầu không khí tôn giáo. Nghĩa là giáo dục về đời sống tâm linh, tinh thần của các em thực sự được đề cao. Chẳng hạn nhà trường tổ chức nhiều chương trình thiêng liêng để các em gặp gỡ Thiên Chúa và với nhau. Thánh lễ thường được đề cao để học sinh thực hành đời sống đạo như là nguồn sức mạnh giúp các em học hành. Chính trong bầu không khí này, không chỉ các em, chính giáo viên (cả phụ huynh nữa) cùng được mời gọi hướng về Đấng là nguồn tri thức đích thực của con người[2]“Vì chính ĐỨC CHÚA ban tặng khôn ngoan; tri thức và hiểu biết là nhờ Người mà có.” (Cn 2,6). Vì điều này mà tôi tin đằng sau thành công của các em luôn có bóng dáng của Thiên Chúa. Bởi thế mà trong những thư gửi cho giáo viên Công giáo trong những năm gần đây, Giáo hội đều cho thấy “những mối lợi mang đến do việc học hỏi từ Thiên Chúa. Việc học hỏi này còn giúp con người vươn đến những nhận thức có giá trị trổi vượt hơn nữa.[3]

Trong bối cảnh có quá nhiều thách đố mà nhà giáo hiện nay đang đối diện, tôi chia sẻ ba chìa khóa mà nhà trường, nơi tôi đang làm việc, thường đề cao chú trọng, với ước mong giáo viên Công giáo tìm ra phương cách để giúp học sinh yêu mến tri thức như là cơ hội để các em gặp gỡ Thiên Chúa.

1. Kinh nghiệm

Trong tri thức luận, kinh nghiệm đóng một vai trò quan trọng để người ta nhận thức được vấn đề. Trong triết lý giáo dục này, thầy cô là người tạo cho các em trải nghiệm nơi bài vở, trên thực tế. Những kiến thức được trao cho các em như là những kinh nghiệm giúp các em thấm được vào trong khối óc và con tim. Do đó, sách giáo khoa như là một trong những nguồn để các em có được kinh nghiệm về kiến thức. Tuy nhiên, với thời đại Internet hiện nay, sẽ có rất nhiều nguồn bổ ích khác để giúp các em có kinh nghiệm về đối tượng học hỏi.

Thực vậy, với thời đại Công nghệ hiện nay, Giáo hội cũng nhìn thấy những cơ hội trong Giáo dục cần hướng tới: “Hiệp ước Giáo dục Toàn cầu”. Trong bài phát biểu này, Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng: “Nếu chúng ta muốn có một thế giới huynh đệ hơn, chúng ta phải giáo dục các thế hệ trẻ biết nhìn nhận, trân trọng và yêu thương từng người, dù người đó gần hay xa về thể lý, dù người đó sinh ra hoặc sinh sống ở đâu”.  Nguyên tắc cơ bản “Biết mình” luôn định hướng cho việc giáo dục. Nhưng chúng ta không được bỏ qua những nguyên tắc thiết yếu khác: “Biết anh chị em mình”, để giáo dục về việc đón tiếp người khác. “Biết thụ tạo”, để giáo dục về việc chăm sóc ngôi nhà chung, và “Biết Đấng Siêu Việt”, để giáo dục về mầu nhiệm vĩ đại của cuộc sống”[4]. Nếu hướng đến những điều này, giáo viên sẽ giúp được các em biến lượng kiến thức thành tri thức cho cuộc đời!? Điều này dẫn chúng ta đến bước thứ hai.

2. Phản tỉnh

Nếu nhớ là quá trình chúng ta tiếp cận và lưu lại trong não, thì phản tỉnh giúp việc lưu lại này trở nên tri thức. Quý thầy cô đều biết giáo dục không nên dạy một chiều, nghĩa là giáo dục giúp các em phản tỉnh, nhận xét các vấn đề. Chúng ta đều biết mỗi người là một nhân vị (person), nghĩa là con người có hồn và xác, có lý trí, lương tâm, ý chí và tự do (x. GLHTCG 1783-1788,1799-1800). Đồng thời con người cũng có trách nhiệm trên quyết định của mình; và người ấy cũng có khả năng tự nhìn về chính mình. Ngôn ngữ triết học và linh đạo cũng đề cao sự tự phản tỉnh, hoặc phản tỉnh (reflection). Theo Hán Việt, phản nghĩa là trở lại, tỉnh là xét, xem xét. Như thế phản tỉnh là nhớ lại, xét hỏi linh hồn mình (chính mình), nghiền ngẫm thường xuyên. Hoặc theo từ điển tiếng Anh “a reflection man” là người suy nghĩ sâu xa và thấu đáo về một vấn đề gì đó. Chính trong hoàn cảnh này các em mới có thể phản biện, vốn được nhiều nhà giáo dục chú ý trong nhiều năm gần đây. Chỉ phản biện tốt khi các em biết phản tỉnh, suy nghĩ và đưa ra ý kiến của mình về một vấn đề nào đó. Từ phản tỉnh này giúp các em tập đứng trên hai chân của mình. Khi các em tập phản tỉnh, giáo viên như là người có kinh nghiệm, giúp các em tìm ra ánh sáng của vấn đề. Từ việc phản tỉnh này, các em sẽ chuyển kiến thức đến con tim, đến đôi tay mà chúng ta sẽ nói ở từ thứ ba.

3. Hành động

Học luôn đi đôi với hành. Một khi các em thấy được sự thú vị của việc học, nghĩa là có tác động trên đời sống của mình, các em sẽ có niềm vui để tìm tòi học hỏi. Niềm vui này có thể các em nhận được từ chính quý thầy cô, từ khung cảnh nhà trường, từ gia đình hoặc từ chính Thiên Chúa, (nếu các em là người Công giáo). Điều này nghe có vẻ lạ tai với nhiều thầy cô; tuy nhiên đây lại là điều quan trọng. Chẳng hạn kinh nghiệm của ông Gióp trong cựu ước cho ta thấy rằng: “Bấy giờ Đức Chúa mở tai cho phàm nhân, làm cho họ sợ hãi vì những lời cảnh cáo, để kéo họ xa những việc đã làm giúp họ tránh được thói kiêu căng, giữ linh hồn khỏi sa vào vực thẳm, cứu sinh mạng khỏi rơi xuống đường hầm.” (G 33,16-18). Lý tưởng là các em công giáo có những hành xử xứng hợp với luật lệ của Thiên Chúa. Đạo đức nhân bản của người đời thôi chưa đủ, nhưng làm sao để giúp các em “liên lạc” được với Thiên Chúa. Chính lúc ấy Thiên Chúa sẽ chỉ cho các em cách hành động đúng mực và hợp tình hợp lý.

 

 

Ba chìa khóa trên đây thực ra là một tiến trình trong giáo dục vốn liên hệ mật thiết với nhau. Trong giới hạn của bài viết, tôi không thể đi vào ngóc ngách của từng chìa khóa. Nếu dùng được cả ba chìa khóa này, cánh cửa giáo dục toàn diện sẽ được mở ra[5]. Nghĩa là giáo dục hướng đến việc phát triển con người toàn diện với thể xác và linh hồn, tình cảm và lương tri, trí khôn và ý chí. (x. Gaudium et Spes số 3). Trên hết, tôi muốn chia sẻ với quý thầy cô Công giáo rằng chúng ta đang có một nội lực, chỗ dựa rất lớn đó là Thiên Chúa. Cụ thể, đạo Công giáo có thể giúp chúng ta rất nhiều trong sự nghiệp giáo dục.

Trong khi nhiều người tôn vinh nghề giáo, ước gì giáo viên Công giáo biết rằng chúng ta đang dạy các em vì điều gì? Ngoài những khát vọng mà ngành giáo dục mời gọi, chúng ta còn có sứ mạng dạy cho các em biết sự thật (diakonia of truth)[6], học làm người và học để làm chứng cho Thiên Chúa[7]. Ít người để ý đến điểm quan trọng này. Trên thế giới, tôi thấy hầu hết chương trình của những trường nổi tiếng đều chứa đựng những điều trên. Nghĩa là họ dạy học không đơn thuần vì lượng kiến thức, nhưng còn vì rất nhiều giá trị từ nhân bản cho đến tâm linh, thiêng liêng. Do đó, thật tốt để chúng ta cử hành ngày lễ mừng Ngày nhà giáo như là cơ hội nhớ lại sứ mạng mà Thiên Chúa mời chúng ta bước vào môi trường giáo dục. Nơi đó, theo Đức giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm: “Bầu không khí này được kiến tạo chủ yếu qua tương quan liên vị giữa giáo viên và học sinh cũng như giữa các học sinh với nhau, qua sự tận tụy và chứng tá sống động của các giảng viên đối với thiện ích của học viên.”[8] Nếu được như thế, môi trường giáo dục thực sự không buồn chán hoặc khô khan; nhưng là nơi để mỗi giáo viên là một nghệ nhân đồng hành với các em trên từng bước đường đời.

Tôi tiếp tục cầu nguyện cho quý thầy cô. Chúng ta cũng cầu nguyện cho nhau để mỗi người nỗ lực một chút trong hành trình giáo dục này. Nơi đó luôn có Thiên Chúa, Giáo hội và con người. Có cả tình yêu, khát vọng và lòng tin tưởng vào một tương lai tươi sáng. Mong thay!

Cầu chúc toàn thể anh chị em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, đầy tình thương của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần.” (2 Cr 13,13).

Giuse Phạm Đình Ngọc S.J.
Mừng ngày nhà giáo Việt Nam
Hungary, 16-11-2022


[1] Minh Khôi, 'Tiên học lễ, hậu học văn': Bất kỳ thời nào cũng đúng, sao phải bỏ?, tại https://vtc.vn/tien-hoc-le-hau-hoc-van-bat-ky-thoi-nao-cung-dung-sao-phai-bo-ar648453.html

[4] https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2021-10/dtc-tiep-giao-duc-ton-giao.html (Sáng thứ ba 05/10/2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cùng với vị đại diện các tôn giáo thế giới tham dự cuộc họp về chủ đề “Tôn giáo và giáo dục").

[5] Tuyên Ngôn về Giáo Dục Kitô giáo của Công Đồng Vatican II và nhất là khi dẫn lại câu tuyên bô thời danh trong Thư Giacôbê: “Là Mẹ và là Thầy, Giáo Hội Công Giáo có bổn phận thông truyền cho mọi người, nhất là các Kitô hữu, một nền giáo dục toàn vẹn. Mục tiêu hàng đầu của giáo dục Kitô giáo là đức tin. Giáo dục đức tin không chỉ là truyền lại cho tín hữu những định tín, nhưng còn giúp cho tín hữu sống đức tin ấy trong cuộc sống cụ thể, vì ‘đức tin không có việc làm là đức tin chết’ (Gc 2,17). Các tín hữu, nhờ được huấn luyện, sẽ trở thành men, muối và ánh sáng cho trần gian.” (Thư Chung 2007 của HĐGM Việt Nam về Giáo dục Kitô Giáo, số 32 cũng đề cập đến điều này.)

[7] Điều này cũng được Giáo hội nhắn nhủ với giáo viên: http://giaoxutanviet.com/thu-duc-cha-chu-tich-ubgdcg-gui-nha-giao-nhan-ngay-20-11/

WORLD TIME

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------